"Quả thật tên tôi hơi lạ. Các ông giám đốc khám Sing Sing không giữ chức lâu bao giờ. Bữa tiệc đó hỏng là lỗi tại đầu bếp chứ không tại tôi.
nhưng các bà về phương diện đó thì khác hẳn và các đức lang quân, xin nhớ kỹ điều đó cho. Tại sao vậy? Tại ta được tự đắc rằng đã thành thật và can đảm tự thú. Quy tắc đó là: Làm sao cho người khác thấy vui sướng mà làm công việc bạn cậy họ.
Tôi sẽ chứng rõ rằng. Nhưng khi uy quyền đó đã được ông Parsons công nhận rồi (khi ông này không tránh biện nữa) thì ông ta tươi tỉnh ra, hóa ra nhân từ, dễ cảm và tốt bụng như những người khác. Ông hỏi bà cô: - Thưa cô, nhà cô cất năm 1890? - Phải, chính năm đó.
(Con thử tưởng tượng, có ai, cha mà mắng con như vậy không?). Đáng lẽ tôi không nên mua thì phải". Một lần bà phỏng vấn một anh chàng nổi tiếng có nhiều vợ, đã chiếm được trái tim - vả cả vốn liếng nữa - của 23 người đàn bà.
Một hãng xe hơi có sáu khách hàng không chịu trả tiền sửa xe. Rồi trong khi nói chuyện với người đó, ông tìm cách nói tên người đó vài ba lần và ráng ghi trong trí nhớ hình dáng, vẻ mặt người đó để khi thấy người thì liên tưởng ngay tới tên được. Thử kiếm xem y có cái gì thực đáng khen không?".
Vì chính cha mẹ y và những người chung quanh y đã làm cho y trở nên như vậy. "Bà có thuật gì mà người hầu tận tâm và khéo léo như vậy?". Thành thử có lần luôn 27 giờ đồng hồ, ông không có dịp thay quần áo.
Hồi đó ông gặp cô Josephine Dillon, trẻ đẹp, làm giáo sư dạy đánh bài "bridge". Bà góa và giàu đó, đã không trẻ, không đẹp, cũng chẳng tài hoa gì. Viên "thám tử" nhóm lửa ở sau nhà, nung một thanh sắt cho tới trắng ra và dọa sẽ dí vào đứa nhỏ nào dám dẫm lên vườn cỏ! Bản tính loài người như vậy.
Nhưng nếu có ai chỉ trích rằng ý kiến ta lầm, thì chúng ta thấy bẽ và phản kháng lại liền. Emerson muốn dụ một con bê vào chuồng. Bạn muốn biết một câu thần chú làm ngưng những cuộc cãi lộn, làm tan bất bình, gây thiện cảm và xúi giục người khác chăm chú nghe bạn không? Có?.
Ví dụ 100 nhà buôn bán đồ thực phẩm thì có 70 nhà vỡ nợ, trong 100 gia đình thì có 70 gia đình được vừa lòng. Khi tôi kể lại chuyện đó, một người học trò tôi hỏi: "Nhưng ông muốn cầu người đó điều chi?". Ông có thể trở về Philadelphie.
Nó vô cùng hiệu nghiệm. Nhưng buổi sáng hôm đó, ông thức dậy, thấy cuống họng đau lắm. Những giờ sống bên cạnh bà vợ đứng tuổi đó là những giờ êm đềm nhất trong đời ông.