Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. - Ông còn lo xa hơn tôi.
Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.
Tuổi phát dục đâm không bình thường… Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác. Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác.
Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát.
Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn. Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp.
Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi.
Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai.
Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang. Có ai mất xe lại thế không. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.
Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi.
Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn.