Nhưng hỡi ôi, con người như một vĩ nhân vĩ đai đã nói, lại sợ “quả” mà chẳng sợ “nhân”. Có lẽ đây là lí do tại sao mà ta nghe thấy nhiều câu chuyện thành công bất ngờ của một người bỏ học giữa chừng trở thành một nhà công nghiệp tư bản hàng đầu. Rồi trận động đất lại phá hủy nhà máy của ông và sau cùng,ông quyết định bán nhà máy sản xuất bạc pit-tông cho Toyota.
“Thật đáng kinh ngạc?”, người phụ nữ nói. Nhưng đối với tôi, đúng là nó ngang bằng với việc làm gì để đối mặt với thất bại. Một số chính phủ đi đến quyết định trợ cấp cho những người không có việc làm.
Sự kiên trì của John Milton đã cho chúng ta những bài thơ ngọt ngào thắp sáng trái tim. Hãy để dũng khí chảy vào huyết quản của bạn. Tất cả láng giềng đều đến an ủi ông .
Sự kiên trì của Thomas Edison đã cho chúng ta ánh điện. Bà làm công việc đơm nút ăn lương theo sản phẩm, hoặc nhặt thuốc lá từ những lô thuốc lá trên khuôn, vừa làm vừa chốn các thanh tra lao động. Vậy liệu ta có thể nói gì về những việc mà ta đã trải qua? Đó là những giây phút “cao quý”, “tuyệt vời”, “kỳ thú”, “gian khổ” hay “khó khăn”?
Tôi ngờ rằng anh thường tự nhủ mình: “ Công việc chính là gương mặt của cuộc đời mình”. “Những người phụ nữ khôn ngoan và có trách nhiệm không muốn bỏ phiếu”. Người hàng xóm bèn hỏi ông lão: “ Ông muốn ăn trai cây sầu riêng này à?”, dù biết rõ mười mươi là phải trồng từ 8 đến 10 năm cây sầu riêng mới ra trái.
Ngày nay, “người đàn bà sắt của Malaysia” nổi tiếng và được yêu thích này không chỉ là một người mẹ hạnh phúc mà còn là một nhà hung biện hiếm hoi trên nhiều tạp chí, chương trình truyền hình và truyền thanh. Nhưng bất cứ nơi nào bà đến, từ các túp lều cho đến các cung điện, không có một chỗ nào biết đến đau buồn và bất hạnh. Sau đó,ông ta lến kế hoạc 100 năm về kinh tế và thương mại của Nhật Bản.
Ông đi ăn xin ngay cả trời bão hay những đêm giá lạnh để gia đình sống sót . “Nếu không thử, bạn sẽ không thể biết đươch những điều mình không thể làm”. Bạn sẽ làm thế nào nếu bạn thua cuộc? Bạn sẽ làm gì nếu bạn của bạn hơn mình, nếu trong công việc bạn bị xa sút, nêu thu nhập của bạn không thể sánh được với những người cùng địa vị? Bạn sẽ làm gì nếu họ mua được mấy ngôi nhà, còn bạn thì không, bạn đang già đi còn những người trẻ tuổi hơn lại đang vượt bạn? Liệu bạn có quá già để thành công? Liệu bạn co trễ lắm để thành công?
Tôi được trả lương rất hậu. Tôi ngờ rằng anh thường tự nhủ mình: “ Công việc chính là gương mặt của cuộc đời mình”. Vẻ đắc thắng luôn bộc lộ qua mỗi cử chỉ của anh ta .
Tôi không biết có lần anh nhìn vào trong gương và có để ý đến gương mặt bị căn bệnh ung thư tàn phá mỗi ngày hay không. Hugh Đại học Oxford cấp. Năm 1917, ông tham gia đảng xã hội Pháp.
Nhưng hỡi ôi, con người như một vĩ nhân vĩ đai đã nói, lại sợ “quả” mà chẳng sợ “nhân”. Vào ngày 18-5-1980, chúng tôi tổ chức một trong những hội nghị lớn nhất mà một công ty buôn bán trực tiếp tổ chức được. Người ta quan sát họ, chọ điểm họ.