Bạn đặt tờ giấy vào một chiếc máy chữ với mặt đen xì quay về phía bạn. Anh ấy có thích đi đến rạp hát không? Thức ăn Ấn Độ? Phim kinh dị? Sau vài cuộc trò chuyện ngắn qua điện thoại, lời mời của bạn dường như có vẻ hợp lý. Chẳng sớm thì muộn (và có lẽ sớm hơn), một người nào sẽ ngắt lời bạn.
Khi bạn bị sa bẫy giống như một con rận bị nhốt trong lọ không có đường thoát, đừng chấp nhận điều đó. Tuy nhiên, có một thứ sẽ hoàn toàn làm hỏng những vật trên nếu chúng dưới ba mươi. Lần thứ tư anh ta hỏi, đừng trả lời và hãy nói chuyện với người khác.
Tại sao vậy? Bởi vì những năm Zach sử dụng micrô để hát đã làm cho anh ta quen cầm điện thoại ở những góc độ và khoảng cách khác nhau so với mồm. Một ngày băng giá tháng Hai cách đây năm năm, tôi có một chuyến bay vào buổi sáng sớm từ New York đến Phoenix để diễn thuyết. Những người lái xe đơn giản chỉ biểu lộ sự ngây ngô.
Tôi đến sớm bởi vì tôi cần phải giết thời gian. Tôi nghe thấy tiếng nhạc bài hát Power-down bằng giọng của anh phát ra từ chiếc điện thoại. Bạn muốn họ biết rằng bạn là một người phụ nữ đầy sáng kiến và khỏe mạnh đứng đầu đội vật nữ.
Người chủ trì hội nghị chạy vụt qua lối đi giữa các hàng ghế trống giống như một con thỏ trắng đầy vẻ lo lắng. Tôi không hiểu tại sao cái bắt tay của ông lại mạnh mẽ đến vậy. Hãy giữ cách biểu hiện này trong tình huống cần thiết.
Hoặc như thế hoặc là họ sẽ cho rằng anh chỉ nhầm lẫn họ với người khác và anh thực sự biết tất cả những người khác. Mình sẽ chết trong một vụ đâm máy bay đây. Liệu câu đó có làm tổn hại đến sự tự nhận thức về bản thân khi nghĩ về tôi với tư cách là một con người mà ông ta tuyển làm trợ lý chứ không phải là động vật hai chân không có lông mà ông ta có thể bổ nhiệm vai trò đó? Tôi ước ông ta sẽ bị ngã ngựa ngay khi phán đoán cách ông ta diễn đạt câu làm cho tôi có cảm giác bị hạ thấp và xa cách với ông ta.
Nhưng Gordon thì không. Bất kể khi nào bắt tay một người nào đó, tôi nhẹ nhàng đặt ngón tay trỏ của tôi lên mạch của họ. Cuộc hẹn hò của bạn có thể bị phản đối khi kết thúc nhưng trong thâm tâm anh ấy đang nghĩ…
Cuộc sống chảy trôi bình thường, mặc dù tôi thấy người đưa thư đã thực sự tránh mặt tôi. Một hôm vào ngày thứ Hai, Carole gửi thư điện tử cho tôi viết lại một bài thơ rất hay mà Robert Browning gửi cho người yêu của anh là Eilzabeth Barrett, Anh yêu em như thế nào? Hãy để anh đo tình cảm xem. Rồi tôi đưa danh thiếp của tôi cho ông.
Nào chúng ta hãy đến một trong những thách thức lớn của những người gửi thư đầy hiểu biết của thế kỷ hai mươi mốt. Sự từ chối của bạn đã giáng một đòn vào tính tự trọng của anh ta. Ngoài ra, đừng bao giờ sử dụng từ nhưng hoặc tuy nhiên sau khi bạn đã dũng cảm thừa nhận.
Tôi biết điều đó nghe có vẻ thô thiể và vô lý, nhưng khi tôi hỏi ý kiến một vài người lịch sự về việc gửi bưu thiếp, họ đồng ý. Rồi một ngày, người đàn ông nói thêm điều gì đó khẳng định anh ta là một nhà độc tài, hoặc người phụ nữ làm một việc gì đó hoàn toàn chứng tỏ cô ấy là người ngu ngốc! Nếu bạn có một việc gì đó không liên quan đến công việc, hãy giữ lại và đừng nhấp chuột gửi trước sáu giờ tối.