Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi.
Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển.
Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng.
Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.
Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Tôi cười khùng khục trong họng.
Trốn học mà để bị nói. Mệt và không thích thú. Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó.
Bắt đầu khó nghĩ đây. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.
Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Ta cũng được đi câu.
Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm. Và ta bị ức chế liên tục. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt.
Đều ngập trong nước mắt nhân gian. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.