Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ. Đó là một niềm an ủi. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.
Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau.
Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học. Khá nhẹ nhõm và yên bình.
Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước. Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày. Không phải ai cũng ít ngộ nhận…
Liên miên liên miên đục vào óc. - Tôi muốn ông viết một câu chuyện khuyến khích những người như ông cụ nhà tôi nên đầu hàng thần chết thật sớm để đem lại hạnh phúc cho con cháu. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này).
Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt. Tôi thấy thế là tốt. Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.
Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Trốn học mà để bị nói. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.
Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng. Con mèo lại sán vào tôi.
Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Tất nhiên là mệt mỏi.