Chắc mẹ không đi được một mình. Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây.
Thằng em ngồi bên phải tôi. Ta cõng nàng đi trên sóng. Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề.
Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Bạn lại muốn lưu lại.
Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi. Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương.
Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc. Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp.
Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn.
Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn. Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng.
Dù biết là tạm thời thôi. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật. Chỉ có bộ óc là tỉnh táo.
Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả.
Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.