Nhưng nước mắt không nghe tôi. Theo cách mà bạn lựa chọn. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn.
Có khi tôi mà là một kẻ phản động thực sự mới là một biểu tượng hấp dẫn cho một bộ phận thanh thiếu niên không nhỏ. Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.
Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.
Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc.
Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Chắc hôm nay có việc gì. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối.
Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu. Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan.
Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ. Và cô bạn ấy phá lên cười. Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi.
Còn tĩnh tâm mà viết. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Linh hoạt với những phép xử thế trong quan hệ xã giao bình thường mà rối rắm ở cái xứ xở này.
Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Vẫn chứng nào tật nấy. Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì.
Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn. Điểm Anh thấp hơn thực lực.