Dyke, một nhà chuyên môn có danh nhất về nghề bán hàng ở Mỹ. Nhưng vì con người ai cũng nuôi một lý tưởng trong thâm tâm, nên ưa núp sau cái nguyên do thiện mỹ. Tôi hứa với ông rằng những đồ đồng của ông sẽ làm và giao đúng hẹn, dù tôi phải ngưng hết thảy những công việc khác lại".
Chỉ nhờ ánh sáng của một ngọn đèn phóng xạ sáng rực cả một cửa hàng bán kẹo, mà số kẹo bán được tăng lên gấp đôi. Cho nên không đợi chú ta gọi tôi lại, tôi vội vàng xin lỗi trước. Anh thấy ông già ở dưới trần kia không? Tôi cá với anh, xem hai ta, ai sẽ làm cho lão đó phải tốc áo ra trước hết".
Bạn hãy xét mình coi đã bồi bổ được khuyết điểm nào và trong những dịp nào. Nhưng rầy rà thay, ông S. Kết quả: tất cả những kiểu đó đều được thu nhận.
Và gì nữa, chắc các bạn đã đoán được. Đừng giễu sự lầm lẫn, sự ngu muội, sự giận dữ của họ. Có lắm lần bà đạp cửa vô thư viện của ông để chửi ông nữa.
Khi tôi còn nhỏ, nhà tôi là bạn thiết của tôi, dắt dẫn tôi trên con đường chính. Học thì sơ sài, cha bị giam thâu (thiếu nợ mà bị giam) và chính nó nghèo lắm, nhiều khi bị "lửa cơ đốt ruột". Trong tuần lễ bày hai con chuột đó ra, số hàng bán được tăng lên năm lần.
Ông bạn già của tôi nói câu ấy, nay đã khuất, nhưng lời khuyên đó, bây giờ vẫn còn giúp cho tôi nhiều. Tôi cũng tin rằng ông không vừa cầm quân, vừa làm chính trị, mà như vậy là phải. Đừng bảo phải là một quốc vương trên ngai vàng hay là một đại sứ của Mỹ ở Pháp mới cần thi hành triết lý đó.
Tôi bày tỏ lời yêu cầu tôi. Lúc đó mặt trời ở sau đám mây ló ra, tươi tỉnh cười với khách bộ hành. Cha đã coi con như người lớn.
hay vì muốn làm vui lòng một bạn thân, một thân chủ. Đi xe lửa, xe ngựa, xe hơi, tàu thủy. Đàn bà đã chẳng cho đàn ông biết tất cả những bí mật của mình ư? Chẳng chỉ cho đàn ông biết cách dẫn dụ mình sao?
- Thưa ông, nếu tôi mua được giá đó rồi để lại hầu ông, ông chịu không? (Nhân tiện, xin nhắc bạn, ví như bà nhà đòi may một cái áo nhung, thì xin chớ trả lời bà bằng câu đó nhé!). Roosevelt biết rằng một trong những cách chắc chắn dễ dàng và công hiệu nhất để làm cho một người vui lòng và nhớ tên họ người ấy và tỏ cho họ thấy rằng họ quan trọng.
Nghe ông giảng giải, tôi nhận thấy ông kiên tâm và công bằng lắm. Đã đành, bạn có thể chĩa súng sáu vào bụng một người qua đường mà bắt người đó phải cởi đồng hồ ra đưa cho bạn. Ông nói với các nhà nhiếp ảnh rằng: "Anh em còn lạ chi việc đó.