Sẽtop1

Người vợ trả thù khi phát hiện bị Ông chồng lừa dối

  • #1
  • #2
  • #3
  • Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch. Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Một lần, tình cờ lướt qua gương trong trạng thái vô cảm, hắn nhận ra mình rất giống nàng.

    Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi.

    Cơ sở lí luận này có thể tạo nên một xu thế đi hoang không? Thực tế, nó đã xảy ra đầy rẫy và có thể thấy nguy cơ lớn hơn trong nạn chảy máu chất xám. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ.

    Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu. Nên bạn bỏ qua như không. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc.

    Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn?

    Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.

    Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn.

    Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí).

    Tôi ngồi như tượng đá. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.

    Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Đó là một niềm an ủi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap