Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.
Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.
Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn.
Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết. Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi.
Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng.
Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Tất cả mãi mãi là tất cả. Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào.
Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc.
Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Rồi thể hình tính sau. Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất.
Cháu nó đang bị đau cơ. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới.
Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ.