Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình. Thất vọng, tụt giá rồi. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.
Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ.
Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe.
Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa.
Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự. Con mèo nằm trên nóc tivi. Uống là cháu nôn ra đấy ạ.
Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. Lúc đó tôi không có nhà. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé.
Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Chúng xèo xèo sền sệt.
Chính trị là một cuộc chiến. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.
Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo.
Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử.