Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy. Nghĩ có vẻ khúc chiết. Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành.
Cái từ nhân loại nghe đẹp phết. 18 tuổi là được tự do. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ.
Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh? Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả.
Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả.
Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó.
Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao. Nhà văn quì bên giường vợ. Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi.
Nhưng tôi không muốn có thái độ của một kẻ bỏ chạy. Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy.
Tôi làm độc giả cho tôi. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?.
Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe.
Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Hồi chị út đỗ đại học, bác hứa bỏ, xong lại đâu vào đấy.