Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Nhưng bác nói: Bật dậy nào.
Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không. Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều. Thôi về đi kẻo vợ con mong.
Ông đã quên những lạc thú ấy. Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về). Mai đi học về phải cạo râu.
Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều.
Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế.
Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra. Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Sau đây là một số dữ kiện.
Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi.
Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía. Tiếng máy của mình đã tắt. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.
Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Còn lười và nhát, thì chịu. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu?
Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể.