Mẹ bắt họ làm gì, họ nhớ thì làm, quên thì thoiâ. Đại đa số bạn trai không có tiểu tâm nầy. Chỉ có ý chí được trui luyện mới biết ăn chịu.
Nhưng còn biết bao cái đẹp khác mà tâm hồn ta khao khát. Cũng may cây dừa thấp cậu bị tức sơ rồi hết. Mẹ là người mà họ trìu mến nhất mà cũng ngại việc tiếc lộ những tâm tư thầm kín.
Người yêu của họ phải làm một nạn nhân đóng vai trò của kẻ nghe bất đắc dĩ cho họ. Tôi không nói thiện chí của họ đâu. Ta trách ngày xưa chỉ lo nhớ mà không lo hiểu, ngày nay ta té vào lỗi lo hiểu mà không lo nhớ.
Yêu ai họ cứ tưởng tượng ai cũng tốt, cũng chung thủy như họ. Cũng rất tự nhiên sự bạn trai muốn trêu chọc bạn gái: tôi muốn nói sự cám dỗ tự nhiên chớ không nói thói quen lưu manh của tâm hồn trụy lạc mà bọn cao bồi ngày nay là đại diện. Có thể những khuyết điểm nầy là mầm ly khai của hai khối tình khi tình nhục của bạn trai đã loãng.
Đến trường họ tỏ ra bơ phờ mặc dầu thầy giáo giảng hấp dẫn. Xã hội kỳ lạ chỗ nầy, xã hội hiểu là có bạn trai: là ai cũng nhận sống theo lý trí và lý tưởng theo thực tế người ta sống bằng tình cảm nhiều hơn. Chữ viết có lẽ không đủ ma lực nồng nhiệt để chinh phục bằng lời nói của câu chuyện tâm sự, nhưng tôi muốn mấy dòng nầy được lọt vào cung lòng thầm kín của bạn trong những giờ bạn trầm mặc nhất .
Không phải họ khinh rẽ việc suy luận dong tự bản chất đ àn bà, họ ít thích nó, ít dùng nó, phán đoán về sự vật, về công việc hoặc về người nào, họ thường dùng trực giác. Của cải rồi cũng sẽ bỏ ta, thưa bạn. Tại tài lôi cuốn? Tiền lòa con mắt? Cũng có.
Nó nói lên sự nô lệ ái tình, sự thất trận của ý chí với bản năng tình dục. Có khi chỉ còn lại cho người nam và người nữ những tội lỗi và kỷ niệm mà càng cao tuổi mỗi người khi nhớ lại càng âu sầu, hối tiếc. Rồi nhân một duyên may nào đó một cánh chim xanh đã đáp vườn lòng bạn.
Còn văn thể thì họ coi là đồ xa lạ. Không tập nhớ thì nhất định không quen chịu khó nhớ, mà không quen chịu khó nhớ thì đâu nhớ. Các lối bôi lọ cho nó là vô tình chà đạp nhân cách con người và làm nổi bật căntính thú vật trong con người ra cách trân tráo.
Đời cần nhờ những nhà truyền giáo, những chiến sĩ xã hội. Biết bao bạn gái lạm dụng nhiều bạn trai về tiền vì khai thác được lòng tốt tự nhiên nầy. Có lúc họ cũng náo động, nói tía lia, nhưng rồi lòng xao xuyến của họ đòi ngay sự thinh lặng.
Le Presbytre để gởi bạn trước khi tôi bàn với bạn cái hậu quả của buồn sầu buổi thanh xuân là sự xuống tinh thần: Ta được đời sống không phải để rơi lụy mà để sống cường tráng. Nếu bạn sống ba mươi năm về trước bạn cho các lối nhạc Rumba, Jass, Fox trot là gì nếu không phải là lộn xộn, rừng rú. Nhưng đó là những đứa con hư của thời đại.