Chị sẽ có nhiều thì giờ để suy nghĩ, để nhận xét mình và biết rõ mình. Nếu bạn muốn đọc cuốn này cho có lợi nhiều nhất, bạn phải có một điều kiện cốt yếu vô cùng quan trọng hơn hết thảy các quy tắc. Chị ta không muốn chúng "vào đời với một món nợ ở trên đầu".
Ông nói thế, rồi nhếch mép cười, một cái cười hớn hở, đầy nhân hậu. Các bác sĩ nói rằng hiện nay cứ 20 người Mỹ có một người phải nằm nhà thương điên trong một thời gian không kỳ hạn. Một ngày kia, trừ một số sách viết cho các nhà chuyên môn, có lẽ hết thảy các sách phải viết bằng lối văn tựa như phóng sự, mới mong có người đọc, dầu sách học cho người lớn hay trẻ em.
Hoặc tôi hỏi người thợ hớt tóc đứng suốt ngày có thấy mệt không. Có lẽ tôi dễ làm lành quá, nhưng không bao giờ tôi nghĩ rằng giận nhau là có lợi. Sau đó, có ba chàng trong bọn hỏi cưới tôi".
Dale Carnegie viết cuốn Quẳng gánh lo đi. Và kết quả là chị làm trò cười cho thiên hạ và chịu thất bại mỉa mai. Bà viết cho tôi: "Một buổi tối, chuông điện thoại reo.
Nó đã ảnh hưởng sâu xa và lâu bền tới đời sống của tôi. Không còn cách nào khác, tôi tỏ vẻ làm đúng chỉ thị của chúng. Lòng tự ngờ vực sẽ tạo ra nhiều nỗi ngờ vực khác.
Nhưng cũng tại ông tập được thói quen mỗi buổi trưa nghỉ nửa giờ tại ngay buồng giấy. Mà có gì bắt buộc bà như vậy không? Điều đáng thương tâm là nếu muốn thì bà có thể tự đổi tánh từ một người khốn nạn, khổ sở, cay độc, bà trở thành ra một người mẹ được chiều chuộn kính trọng. Ngày đầu tiên tới nhà, hơn 200 người lại thăm tôi, có người đi hơn 120 cây số, và lòng họ đối với tôi thiệt chân thành.
Một người khuyên tôi trước khi ngủ, tập trung tư tưởng vào đồng hồ báo thức. Song thân tôi lấy sự giúp đõ kẻ khác làm vui. Đời sống chung của cặp vợ chồng sung sướng quá đến nỗi ông bà thường quỳ gối cầu trời cho được sống hoài cảnh thần tiên ấy.
Muốn tránh sự mệt mỏi và những nỗi ưu phiền, ta phải biết tĩnh dưỡng ngay khi thấy mình sắp mệt. Họ bị đè bẹp dưới sức nặng của những lo lắng về quá khứ lẫn với tương lai. Ta phân phát hạnh phúc tức là nhận được hạnh phúc vậy.
Tôi đã phải trải cái cảnh ngủ trong một căn phòng lạnh tới 15 độ dưới số không. Khi mất ngủ bạn có lo không? Chắc có. Một ngày mùa đông, bà đi trên đường, trượt chân té trên giá và nằm bất tỉnh trên vỉa hè.
Kẻ ngu nào cũng biết vậy. Song thiệt ra khách khứa nào có ai để ý tới khăn ăn ấy đâu!". Ông bảo một nhóm sinh viên làm những chắc nghiệm mà ông biết trước rằng họ không thích chút nào hết.