Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng. Dẫu không phải không có lúc buồn. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu.
Có người quay lưng lại ngắm hoa. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp.
Mắt và đầu đau đã thành nhàm. Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào. Nhưng muốn làm một tấm gương thì có.
Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.
Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Mở tủ ra, thay quần áo. Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán.
Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình. Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.
Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa. Và thích được dẫn đi hơn.
Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết. Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.