Một điều rõ ràng là khi chúng ta học được cách biết tập trung vào những gì mình có thể kiểm soát được và những gì có thể thực hiện được, chúng ta sẽ trở nên bớt căng thẳng hơn, bình tĩnh hơn, hạnh phúc hơn và mọi giá trị trong cuộc sống của chúng ta sẽ tăng lên. Thả lỏng vai và tay. Hãy lắng nghe cuộc trò chuyện bên trong bạn.
Chiếc bao ngày càng nặng hơn. Những người cho rằng họ đang sở hữu điều gì đó sẽ luôn mang tâm trạng nghi ngờ, cảnh giác. Nó cảnh báo trước cho ta biết mọi khả năng có thể xảy ra, giúp ta có thể chuyển từ khả năng thất bại sang cơ hội chiến thắng.
Bình yên là sự hài hòa và quân bình. Thở sâu và buông trôi mọi căng thẳng trong tâm trí. Một tấm gương điển hình tuyệt vời về khả năng này là Thomas Edison, người đã thử 2.
Đó là năm câu hỏi nổi tiếng bắt đầu bằng năm chữ cái "W" - Why, What, Who, When, Where (Tại sao, Cái gì, Ai, Khi nào, Ở đâu), và không quên có chữ “H” kèm theo: How (Như thế nào). Trái lại, tư duy tiêu cực chỉ làm tiêu hao năng lượng, gây ức chế các chức năng sinh lý khác như suy giảm các chất nội tiết, suy giảm chức năng của hệ miễn dịch (dễ bị lây bệnh/ung thư), các chất dẫn truyền bị ách tắc, dẫn tới làm tê liệt đời sống cảm xúc, trí tuệ, vận động. Vì vậy, hãy kiên nhẫn với chính mình!
Suy nghĩ về quá khứ hay những điều vượt ngoài tầm kiểm soát của bản thân như: "Tại sao lại thế?", "Giá như". "Chúng ta phải là tấm gương của những điều ta mong nhìn thấy thay đổi ở thế giới này. Chúng ta thường hồi tưởng quá khứ và nhận lấy từ đó nỗi buồn phiền.
Giờ đây bạn đã sẵn sàng rời bỏ hoàn toàn. Chúng ta sẽ chẳng bao giờ tìm ra giải pháp nếu cứ mải tìm cách đổ lỗi cho người khác. Không có ước muốn được sở hữu và tích góp, chúng ta sẽ trở nên tự do và trưởng thành trong sự tự do nội tại đó.
Sự quân bình giúp chúng ta có được sự tiên liệu trước, nắm trong tay thực tế của hoàn cảnh và biết tránh sự quá khích - là nguyên nhân chính gây chia rẽ và ngăn cách. Bạn càng bớt chất đồ vào túi, thì nó càng dễ trở nên nhẹ hơn. Những ý nghĩ của tôi giờ đây chậm hơn.
Tiếng nói trong ta có thể là bạn hoặc là thù. Chuyện gì xảy ra không quan trọng bằng cách chúng ta phản ứng với nó như thế nào. Ghi lại những điểm tích cực của mọi người xung quanh và tập sống tốt giống như vậy.
Chúng ta có thể nhìn thấy thân cây, cành cây và lá cây, nhưng không nhìn thấy được rễ cây; mặc dù rễ cây chính là nguồn đảm bảo chất dinh dưỡng, sự sinh trưởng cũng như sự vững chãi và sức sống cho cây. Nếu trung thực với chính mình, chúng ta sẽ đạt được cam kết chịu trách nhiệm về sự tiến bộ đó. Cuộc hành trình này giúp chúng ta lấy lại sự quân bình và không lãng phí sức lực.
Ví dụ: Nếu bạn đã viết "giận dữ" thì thay thế nó bằng từ "điềm tĩnh" hoặc "bình tâm". Chúng như những sợi chỉ muôn màu muôn sắc được dệt chung để tạo nên một tấm thảm kỳ diệu của cuộc sống. Những phần nhìn thấy được của cái cây tiêu biểu cho những phẩm chất bên ngoài của chúng ta: diện mạo, hành vi, tính cách.