Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Nhưng như thế chưa đủ. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi.
Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ. Con không nói thì làm sao mẹ biết. Thi thoảng chúng bay rợp trời.
Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.
Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên.
Nó muốn khám phá tôi. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Nhưng đây là một trận bóng.
Con sông trước mặt thật xanh và êm. Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh.
Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt. Nhưng tôi không quen phản đối.
Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.
Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây.
Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được. Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến.