Rồi đau và chấp nhận đau. Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa.
Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt. Tại sao mọi người lại ngủ được. Đã đi một số cây số.
Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Nhưng không phải là tất cả.
Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.
Ta không phải là tên sát nhân. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm.
Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó.
Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi.
Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc.
Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.