Với mục tiêu đó, Watson đã mời những nhân vật danh tiếng nhất của khoa học đến đây để làm nền cho cỗ máy tính mới. Nhưng sự thật là ông cũng không biết gì về máy tính. Ông không hề nhắc gì đến nhu cầu của một cá nhân đối với máy tính.
Gerstner đã theo bước Watson mà làm một chuyện kinh thiên động địa, đó là hợp nhất tất cả các bộ phận lại với nhau. Các lưu trữ của chính hãng IBM, ở mục chair- man viết về nhà sáng lập IBM Thomas J. Đó là môitrường mà bất cứ ai tham gia vào đó đều biết cần phải tạo vị thế hình ảnh của công ty chứ không hẳn là vị thế cá nhân.
Phóng viên CBS gọi đây là bộ não hiện đại nhất do IBM chế tạo. Một tháng sau sự kiện trận lụt, ngày 17. Watson qua đời, đất nước mất đi một người Mỹ thực sự - một nhà công nghiệp mà trước hết là một công dân vĩ đại và là một nhà nhân đạo vĩ đại.
Bài học số một của Watson: Rượu và kinh doanh khôngbao giờ đi đôi với nhau. Không có nhà quản trị tài năng chân chính nào muốn sa thải nhân viên. Jaennette nói, tổng thống Eisehower cũng gửi điện cho ông nhưng Watson không trả lời được.
Ai cũng nhắc đến đội quân ăn mặc chỉnh tề, giống nhau trong bộ vest đen của quý ông. Cũng quyết liệt như Watson, Gerstner đã đưa về Vào cuối đời, ông nhắc lại nguyên tắc vàng và lý thuyết bốn đối tượng:
Ví dụ như Google, luôn trung thành với công nghệ dễ sử dụng dành cho người dùng Ông sẽ huấn luyện cho đội ngũ bán hàng, về sau sẽ rất nổi tiếng, của mình. Đó là điều đi ngược lại nỗ lực suốt đời của Watson.
Bởi vì, Watson đã đưa ra nguyên tắc làm việc nhóm ngay từ đầu, năm 1914 khi ông gia nhập và điều hành CTR tiền thân IBM. Chúng ta luôn nhận thấy rằng chúng ta có nhiều thời gian hơn chúng ta tưởng. Vào cuộc họp với các kỹ sư, nhân viên bán hàng sau đó, ông nhắc lại lần nữa:
Ông đã đặt nền tảng cho giá trị doanh nghiệp bằng câu nói nổi tiếng: Đó là phòng thí nghiệm đầu tiên của tập đoàn về sau là gã khổng lồ. Khi đó Watson đã nói đến một cái gì đó gọi là xử lý dữ liệu, điều mà không gây ra một ấn tượng nào với tôi và người nghe, vì chẳng ai quan tâm và không ai biết gì về nó.
Một chương đen tối nhưng đầy mâu thuẫn với sự nghiệp IBM huyền thoại sau này. Hình như ông hơi cười và đó có thể là nụ cười hiếm hoi trong số các bức ảnh của ông. 1914 tại Dayton, bang Ohio, là khi Watson bắt đầu tháng ngày xa con nhỏ, rời người vợ trẻ lê bước đến New York tìm công việc mới.
Watson trở thành nhân viên bán hàng tập sự vào năm 1896 cho NCR, sau 5 năm lăn lộn ở thành phố. Ngày nay, và có lẽ vẫn còn nhiều sếp thích nhân viên sợ mình thay cho sự kính trọng (lẫn nhau). Điều xã hội quan tâm không phải là doanh nghiệp đó kiếm được bao nhiêu mà là họ đã mang lại gì cho cộng đồng.