Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất. Hoặc… Nói chung vậy thôi. Mà còn thua trắng về tài năng.
Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Thậm chí, phải viết, phải sống.
Bao người làm được sao mi không làm được. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên.
Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ.
Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực.
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác. Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít.
Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn.
Không biết bác có nhớ chuyện này không. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi. Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê.
Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết. Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc.
Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc.