Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm.
Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt. Thôi thì dùng vào chỗ khác. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên.
Đây là một thử thách nữa. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc.
Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ. Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức.
Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành. Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác.
Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói.
Ngôn từ không có gì mới. Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau.
Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa.
Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế.
Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí.