Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian.
Là dông dài, là ngắn ngủi. Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Mình được khóc cho mình. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn.
Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi.
Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau. Nên không ai có lỗi.
Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Nhưng lại muốn súc tích.
Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống. Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp.
Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Rồi chúng tôi vào phòng tập. Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu.
Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.
Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi. Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ. Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi.