Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi. Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng.
Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80.
Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể.
Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được. Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày.
Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm.
Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi.
- Ông còn lo xa hơn tôi. Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân.
Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin.
Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng. Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình.
Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn?