bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết.
Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.
Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào.
Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống.
Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ. Không không cần gì cần ai nữa. Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn.
Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc.
Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo.
Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối.
Có thể leo lên băng ghế cao hơn để nằm nhưng nóng hơn. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn.