Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm.
Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi.
Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất. Hoặc tôi chuyển lớp. Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại.
Nhà văn ngồi lại một mình. Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều.
Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình. Ông anh cũng làm theo. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi.
Tất nhiên là họ không có ác ý rồi. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực.
Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra.
Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí.
Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem.
Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào. Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu.