Ngày trước nói dân phương Đông da vàng, ngày nay phải là người châu Á (Asian). Rõ ràng là từ utilize ít phổ biến hơn từ use. Al Pacino cũng là một nhân vật có óc khôi hài hết sức tự nhiên.
Khác hẳn với lúc đầu, anh ấy hào hứng kể về những nỗi sợ kinh hoàng của mình. Đây là một chuyện cười. Cuộc trò chuyện có thú vị hay không hoàn toàn phụ thuộc vào sự khéo léo của bạn.
Vấn đề này không đơn giản bởi cách dùng từ ngày nay quả thật là muôn hình muôn vẻ. Tiếp theo, tưởng tượng rằng bạn đang đứng trước khán giả và bắt đầu nói. Tôi biết lần đầu tiên khi nghe đoạn băng đó chắc chắn bạn sẽ thốt lên rằng: Ôi trời! Nghe khủng khiếp quá!.
Mặt khác nếu công ty đó đang từng bước phát triển, bạn có thể hỏi: Công ty sẽ phát triển theo chiều hướng nào? Ban giám đốc sẽ thực hiện những chiến lược gì? Người ta bảo rằng tôi có tài ăn nói, và lại nói rất thành công nữa chứ. Thế là Rầm!, Benny sụp bẫy ngay tức khắc.
Thế là tôi lọt xuống luôn. Có thể ông là vị khách tuyệt nhất tôi từng tiếp xúc nếu xét về khả năng phân tích. Hài hước là một yếu tố luôn được hoan nghênh, trừ những trường hợp đặc biệt như thông báo chiến tranh hay một căn bệnh hiểm nghèo nào đó.
Sau đó chúng tôi lấp vào chương trình với những cuộc điện thoại từ các thính giả. Williams Kunstler lại là một luật sư có giọng điệu hùng hồn mạnh mẽ, quyết liệt và khẳng khái. Bạn có thấy phiền khi phải nghe một cú điện thoại dài những hai mươi phút trong lúc bạn đang bận túi bụi? Bạn có lúng túng khi ông chủ của bạn không đi thẳng vào vấn đề mà cứ lòng vòng trước khi đưa ra phán quyết?
Nó muốn trở thành một người giống như anh. Trừ khi sai lầm quá khủng khiếp không thể tha thứ được, hoặc ông chủ của bạn là người quá cố chấp. Mọi người dường như ai cũng có lần phàn nàn về hội họp.
Tổng thống Clinton, người mà tôi được dịp phỏng vấn trong buổi lễ kỷ niệm năm đầu tiên của nhiệm kỳ làm tổng thống ở Nhà Trắng, đã nói ý tương tự của nhiệm kỳ làm tổng thống một quốc gia. Vừa bước xuống xe tôi đã thấy tấm băng rôn khổng lồ ngay trước cửa: Câu chuyện trên nghe có vẻ khó tin nhưng đó hoàn toàn là sự thật.
Bạn đã đề xuất và khuyến khích mọi người cùng bàn bạc một vấn đề nào đó. Nhưng dù sao đi nữa thì tình huống này cũng thật buồn cười. Không chừng chúng tôi còn mời cả tổng thống Eisenhower.
Tôi đã được nghe kể một câu chuyện thú vị ở Washington về tổng thống Calvin Coolidge. Bởi vì sao? Vì Bob bao giờ cũng nói chuyện một cách hết sức chân thật, tinh tế và hài hước. Lúc bấy giờ tôi bắt đầu thấy hoảng hơn cả Dick.