"Nếu kẻ nào đó nói bất kỳ điều gì xúc phạm tới Vương hầu Von Bulow, thì Trẫm sẽ thoi vào mặt nó!". Dưới đây, tôi sẽ chép lại đoạn đầu bài diễn văn tuyệt khéo đó. Và xin ông nhớ kèm thêm một nụ cười với vài lời âu yếm.
Bất kỳ thằng khùng nào cũng tự bào chữa cho mình được mà những thằng khùng đều làm như vậy hết. Nhưng sự thiệt, thổ dân đó khinh bạn vô cùng. Một người, trong ba năm làm việc chung một phòng với nhà kinh tế học trứ danh Owen D.
Tôi trả lời ông ta: Tổng thống nghĩ nên giữ kín cuộc vận động đó. Con Cún hiểu rằng nếu sốt sắng qua tâm tới người, thì chỉ trong hai tháng sẽ có nhiều bạn thân hơn là hai năm kiếm đủ cách làm cho người ta phải quan tâm tới mình. Tờ báo của ngài được các gia đình sang trọng nhất ở Boston đọc.
Những con heo thản nhiên đối với những giải thưởng đó cho ông cái cảm tưởng rằng ông rất quan trọng. Chương bốn - Bạn muốn thành một người nói chuyện có duyên không? Dễ lắm Vô ích - những lý lẽ đó không đủ.
- Vậy ông nghĩ có nên cho chúng tôi biên tên người bà con đó để chẳng may có chuyện chi, chúng tôi sẽ làm đúng ý ông và không trễ không? Chỗ đó, ông ta cũng trả lời "có" nữa. Ông nhất định đi đường khác và bắt đầu nghiên cứu nghệ thuật dẫn dụ người. là người được giao trách nhiệm đảm đương công việc đó bị những nhà thay mặt đủ các hiệu máy lại quấy rầy.
Anh chuyên môn dạy chó và ngựa làm trò trong những rạp xiếc. Chẳng những sẽ có những kết quả bất ngờ mà như vậy lại còn vui hơn là kiếm cách tự bào chữa cho mình. Nhưng nếu bạn nói: "Chúng ta hãy ngồi xuống đây và ôn tồn nói chuyện với nhau.
Nhưng, tất nhiên là tôi chỉ học trong sách; còn ông, ông học một cách trực tiếp, học bằng kinh nghiệm. Bữa đó, tôi đã mất hết điềm tĩnh, xin ông thứ lỗi cho". Lúc đó, đại tá có la lên: "Thưa Tổng thống, thì chính tôi đã khuyên Ngài như vậy không?".
Trong khi người khác nói, bạn nẩy ra một ý gì chăng, thì đừng đợi người ta nói hết câu. Tức thì những bức thư và dây thép ùa vào phòng tôi để chửi tôi, bao vây tôi như bầy ong vẽ. Thật đó có kết quả mỹ mãn trong công việc làm ăn không? Xin bạn hãy nghe chuyện một người vô tình mà bắt buộc phải dùng thuật ấy.
Đời sống của Hoàng đế Nã Phá Luân, chứng minh lời nói đó. Tôi không biết đánh! Không biết chút chi hết. Đừng mất thì giờ nghĩ tới kẻ thù của bạn.
Đã từng có người bắt tay vào việc làm với một lòng hoan hỉ vô biên và vì vậy mà thành công. Trái lại, trong câu chuyện của bà, bà thường lầm lộn buồn cười về sử ký hay văn học sử. Bà ham danh vọng, thích được tôn trọng, thích giao du, mà ông lại không màng gì tới những thú tầm phào đó.