Thậm chí điều này rất tệ hại khi người khác trông bạn thật buồn cười và lố lăng. Trời ạ, nếu có một con ma vô hình lọt vào thao túng thị trường chứng khoán, ắt hẳn sẽ biến một kẻ vô gia cư hóa thành tỷ phú giàu cỡ Bill Gates chứ chẳng chơi. Mùa hè năm nay còn oi bức hơn năm ngoái.
Sau 16 năm thi đấu, John hiện đã giải nghệ và làm phát thanh viên trên làn sóng Baltimore Orioles. Những khán giả Do Thái cho là vị khách này nói chuyện quá sáo, họ không thích nịnh hót như vậy. Và có những lúc chỉ cần im lặng người ta cũng hiểu ý của bạn rồi.
Có thể vì họ không muốn vội vàng bị trói buộc với một điều gì đó. Dường như ông có thể phân tích được bất cứ vấn đề nào. Hãy chia sẻ nỗi buồn, niềm cảm thông sâu sắc với tang gia.
Trong cái không khí hoàn toàn hỗn độn sau bài phát biểu của Stengel, nghị sĩ Kefauver nói lớn: Ông Stengel, tôi không chắc là tôi đặt câu hỏi có rõ ràng hay không Thêm nữa cũng nhờ một chút hài hước. Nếu đang nói những chuyện thuộc chuyên ngành của mình, cần chắc rằng người đối diện có biết những thuật ngữ chuyên ngành mà bạn đang sử dụng hay không.
Ông ấy đồng ý mua một bộ sách. Nào bây giờ thì hãy trở lại Những phương pháp vàng của chúng ta. Tôi nghĩ một trong những lý do giúp tôi thành công khi nói chuyện trên sóng phát thanh, hay qua màn ảnh truyền hình là việc khán thính giả cảm nhận được nỗi say mê nghề nghiệp của tôi.
Trái lại những buổi họp nhàm chán và vì sao nhàm chán thì tất cả chúng ta ai cũng biết. Nguy thật! Bạn có nghĩ rằng chúng ta cũng cần có trách nhiệm về điều này không? Rồi tiếp sau đó là một loạt những âm thanh hỗn loạn.
Đừng quên ghi âm giọng nói của chính mình. Chúng ta cần ghi nhớ điều này. Lời lẽ của vị vua trong phim thì thật buồn cười, nhưng không hẳn là vô lý.
Đó là tấm ảnh của anh. Không hiểu sao lúc đó tôi lại tin lời Boom-Boom, gom được 800 đô la rồi mượn thêm 500 đô nữa để đặt cược toàn bộ số tiền vào con ngựa Apple Tree. Trong ngành công nghiệp địa ốc, người ta thường nói ba từ quan trọng nhất là: Vị trí, vị trí và vị trí.
Họ không hiểu sao chàng phát thanh viên mới này lại quá ngây ngô đến thế. Người đầu tiên tôi muốn nói đến là ca sĩ Frank Sinatra. Sullivan với một giọng nói đều đều và chậm rãi đã làm cho mọi người không biết bao nhiêu lần lấy tay che miệng.
Chúng tôi chỉ có những chiếc ghế phối cảnh với một tấm bản đồ treo trên tường. Tôi không phải lo gì cả. Nhưng người khách làm tôi bất ngờ nhất, không ai khác hơn là Robert Mitchum.