Sẽtop1

Cơn mưa to, cậu nhân viên buộc phải ngủ lại nhà trọ với cấp trên nữ và cái kết

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác. Bỗng chị bị tuột mất dép. Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh.

    Cái vực của sự hỗn độn. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Nó cùng tham gia giải với bạn.

    Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Chúng tôi vào thang máy và đi lên.

    Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Mà lại nghĩ về con người.

    Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng.

    Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái.

    Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.

    Viết thế đủ chưa nhỉ. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.

    Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác. Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.

    Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap