Một trong những thành viên trẻ tuổi tham dự đã hỏi ông tại sao lại nói như vậy. Cứ mạnh dạn áp dụng cho bản thân và cho cuộc sống của bạn. Tôi nghĩ về dạ dày tôi.
Chỉ khi nhận lỗi về phần mình, ta mới có thể rũ bỏ được cảm giác tội lỗi và mặc cảm của mình. Những lời nhận xét hay và dở từ những người xung quanh thường xuyên tác động đến chúng ta trong suốt quá trình trưởng thành, vô tình định hình nên nhận thức của chúng ta về bản thân mình. Chú ý xem bạn cảm thấy thế nào khi viết ra những điều ấy.
Ví dụ: "Tôi tự do với stress" thay vì "Tôi không bị stress". Chẳng hạn, ta cần có quyết tâm cao để đạt được mục tiêu. Bản chất tự nhiên của tâm trí là bình an và một tâm trí bình an sẽ mang lại sự sáng suốt.
Nhưng như bạn biết đấy, không ai trong chúng tôi thành công cả!". Khi ta nghĩ những ý tốt lành, lời lẽ của ta sẽ tốt và việc làm của ta sẽ tốt - thực tế là mọi việc đều sẽ tốt. Phần lớn sẽ trả lời rằng ta muốn bình yên.
Tạo sự quân bình là biết cách nắm giữ và đan xen các sợi chỉ ấy lại với nhau một cách hài hòa. Mỗi sáng, trước khi bắt đầu hành trình một ngày mới, chúng ta hãy dành một vài phút ngồi trong tĩnh lặng và gieo hạt giống bình yên. Hãy hình dung một tình huống mà bạn thường giận dữ hay khó chịu.
Chúng ta luôn suy nghĩ, vì thế phải bảo đảm là "bộ lọc" của chúng ta đang hoạt động hiệu quả để "kiểm tra chất lượng" của từng ý nghĩ và kịp thời từ chối bất cứ ý nghĩ nào "không có lợi" hoặc "có hại". Để dễ phân biệt, ta chia nhận thức thành hai cấp độ: ý thức và tiềm thức. Không hành động có thể đồng nghĩa với sự thờ ơ, hờ hững.
Đó là những suy nghĩ có liên quan đến việc nhận thức ý nghĩa sâu sắc của cuộc sống, hay những sự việc diễn ra xung quanh ta. Tôi ngồi thoải mái trong phòng. Tôi nhớ đến một người mà tôi đã giúp xử lý stress.
Hoàn cảnh, các mối quan hệ và số phận của chúng ta chỉ là tiếng vọng đáp lại của cách tư duy và hành động của chúng ta, vì vậy chúng ta phải chịu trách nhiệm với bản thân mình. Đây là một bài tập đặc biệt, giúp thay đổi cách cư xử không mong muốn của bản thân. Với ước muốn mạnh mẽ về việc sửa sai, ta bắt đầu quá trình tha thứ cho chính mình.
Chúng ta sẽ nhìn người khác bằng sự thấu hiểu hơn, tầm nhìn rộng hơn và tích cực hơn. Đó là một nguyên lý bất diệt. Chẳng hạn, ta cần có quyết tâm cao để đạt được mục tiêu.
Đây là cách đơn giản để chia sẻ sự tích cực với người khác. Nó được hình thành qua thời gian và chịu ảnh hưởng rất lớn từ những người có quan hệ mật thiết với chúng ta - bố mẹ, thầy cô và sau này là bạn bè. Mike George, một nhà tập huấn quản trị tại Anh, đã chỉ ra rằng: chúng ta thường có thói quen cố gắng kiểm soát người khác - về thể chất, cảm xúc hay về tinh thần - trong khi đó là điều hoàn toàn không thể.