Đừng khoe khoang gì nhiều về việc đương làm và đừng tỏ vẻ buồn bả, đau đớn về nỗi hết thảy người đời không biết sống cho ra sống, và nhất định bỏ phí biết bao thì giờ mỗi ngày. Còn nhiều cuốn nổi danh hơn nữa. - Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư?
Các triết gia đã giảng-nghĩa không gian mà không giảng nghĩa thời gian. Bọn trộm cướp suốt đời buồn khổ vì nguyên tắc của chúng trái với hành vi cướp bóc. Năm sau, giờ sau, ngày sau luôn sẵn sàng đợi ta.
Điều thứ nhất là phải vạch mục đích để định hướng nỗ lực của bạn. Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết. Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi.
Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ. Lúc đó bạn có thể đọc báo được. Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy.
Bạn có thể nghiên cứu riêng về một loại âm nhạc nào (như loại hợp tấu chẳng hạn). Thưa bạn, bí quyết đó tôi chưa kiếm ra được, tôi không hy vọng gì kiếm ra được mà cũng không mong người khác kiếm ra được. Y có thể không bao giờ tới thành La Mecque.
Còn đi trên đường hoặc ngồi trong góc xe mà tập trung tư tưởng thì ai mà biết được? Có thằng tướng ngu nào cười bạn đâu? Tôi biết rõ sự khó khăn, tôi biết rằng nếu thất bại trong công việc đó thì kết quả có thể tai hại, nên tôi khẩn khoản khuyên bạn mới đầu nên làm ít thôi. Và cũng không có hình phạt.
Chính bà nhà bảo bạn rằng bạn xanh còn bạn thì bảo bà nhà là bạn mệt. Bạn thử theo đi, bạn sẽ thấy phương pháp ấy chữa được phân nửa những bệnh trong đời, nhất là bệnh ưu tư - cái bệnh khốn khổ, có thể tránh được và có thể làm cho ta mắc cỡ. Mỗi tuần, trong sáu buổi sáng, mỗi buổi sáng để dành ít nhất là nửa giờ và trong ba buổi tối, mỗi buổi được giờ rưỡi, tổng cộng bảy giờ rưỡi.
Và có thể thoả mãn lòng khao khát hiểu biết của ta mà không cần đến văn chương. Tôi biết có những người cứ đọc, đọc như người ta uống rượu. Anh chàng thông thái rởm là anh chàng lấc cấc, tự cho mình là khôn hơn mọi người.
Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn. Nghĩ kỹ, ta sẽ thấy việc tạo hoá tiếp tế thời-gian cho ta quả là một phép mầu hiện ra hằng ngày. Những phút ấy phải thiêng liêng, hoàn toàn thiêng liêng như buổi tập diễn kịch hoặc một cuộc đấu quần vợt.
Nếu chúng thực tâm tin rằng cướp bóc là một hành vi thiện chí thì những năm khổ sai đối với chúng sẽ là những năm đầy hạnh phúc, tất cả những người tuẫn tiết đều sung sướng vì hành động hợp với nguyên tắc. Nó là hình thức cao nhất của văn chương. Thành một anh chàng rởm là một điều rất dễ mà cũng rất tai hại.