Hãy ngừng xem các chương trình ti-vi vô bổ và tránh xa các tin tức xấu. Với cha mẹ cô, mọi thứ đều “quá đắt đỏ”. Tuy nhiên, cũng giống như mọi người, chắc chắn là bạn sẽ tin tưởng một điều gì đó.
Chúng ta là những sinh vật sống theo thói quen, nên chúng ta cần tập luyện để có thể hành động bất chấp nỗi sợ hãi, sự hoài nghi, cảm giác lo lắng, thiếu chắc chắn, không thoải mái, kém tiện nghi. Bóng tối sẽ bị ánh sáng xua tan. Tóm lại, trừ khi chúng ta hiểu được căn nguyên của vấn đề và làm tan biến nỗi sợ hãi, còn không thì chẳng số tiền nào có thể giúp được.
Khi bạn cần sự đảm bảo nghĩa là bạn đang sống trong nỗi sợ hãi, nghĩa là bạn đang ngụ ý: “Nếu dựa trên kết quả làm việc, thì tôi e rằng mình sẽ không có khả năng kiếm đủ tiền để trang trải cuộc sống. Tôi luôn nghĩ: “Chỉ cần mình tìm ra đúng việc kinh doanh, lên đúng “con ngựa” của mình, mình sẽ làm được”. Tôi đã thử mua cổ phiếu, đầu tư vào bất động sản, tham gia hàng tá lĩnh vực kinh doanh khác nhau.
Vậy thì nhiều tiền hơn có thể xua đi nỗi sợ hãi không? Đó chỉ là mơ ước của bạn mà thôi! Câu trả lời là hoàn toàn không. Thật may mắn là tôi đã khắc ghi lời nói của ông vào tim và đi lên từ chỗ là người “biết-tất-cả” thành một người “học-tất-cả”. Cuối cùng, nhu cầu tìm kiếm niềm vui sẽ lên tiếng: “Tôi chịu đựng thế đủ rồi.
Thế là tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Bạn phải rèn luyện để không bị ngăn cản trước bất cứ khó khăn nào. Thay vì được ủng hộ, bạn lại bị chê bai; thay vì được thỏa mãn, bạn lại bị đánh đập; thay vì được khích lệ, bạn lại bị thất vọng ê chề.
Cách nghĩ đó biến họ thành nạn nhân, và làm sao bạn có thể là một nạn nhân đúng nghĩa nếu bạn được tưởng thưởng hậu hĩnh? Harv hoàn toàn có lý. Quan tâm hàng đầu của họ là sống sót và an toàn thay vì tạo ra thịnh vượng và sung túc.
Trông thấy vậy, người chồng ngạc nhiên hỏi nguyên nhân. LÀM bất cứ việc gì tôi muốn và khi đó tôi sẽ LÀ người thành công”. Bạn phải dành thời gian và sức lực cho việc suy nghĩ và hành động để tiến những bước chắc chắn đến mục tiêu của bạn.
Điều nào hiệu quả, hãy tiếp tục. Tôi lại lao vào công việc khác và tin là mình đã ở trên đỉnh thế giới lần nữa, để rồi lại đụng đáy một năm sau đó. “Họ muốn cái gì đây?”, đầu óc đa nghi của tôi tò mò muốn biết.
Anh sẽ hiểu cặn kẽ mọi việc chỉ sau một thời gian ngắn, và nó còn đáng giá hơn việc bỏ ra mười năm chỉ để đứng bên ngoài nghiên cứu như kiểu anh đang làm”. Họ không đi ăn uống ở nhà hàng, không mua những Để tự vệ, cái tôi của họ lại tìm đến sự phán xét và phê bình.
Người nghèo không tin rằng họ xứng đáng có một chiếc bánh ngọt, nên họ gọi món bánh rán rỗng ruột rồi cứ nhìn vào lỗ thủng đó mà thắc mắc tại sao họ “không có gì”. Vậy tôi sẽ hỏi những người đó câu hỏi đơn giản là: “Tại sao bạn phải trả hóa đơn tiền điện?”. Nhưng bạn đừng quên rằng hành động của chúng ta bắt nguồn từ cảm xúc, mà cảm xúc bắt nguồn từ suy nghĩ.