Hãy nghĩ đến nó như một điều thú vị mà cuộc sống mang lại một nghệ thuật với vô vàn bí ẩn chưa ai khám phá hết. Không phải chỉ khi bắt đầu và kết thúc câu chuyện, mà trong suốt thời gian nghe và nói, bạn nên tập thể hiện cảm xúc, mối liên hệ của mình qua đôi mắt. Máy quay thì đang chạy tới.
Hãy nói về kiến thức, kỹ năng, kinh nghiệm của bạn. Người ta bắt đầu gọi điện lên đài, nhưng họ không nhận được một câu trả lời nào cả. Hoặc là: - Có lẽ tôi đã không hiểu kỹ vấn đề lắm.
Lúc đó anh sẽ làm gì? Vài ngày sau, tôi nhận được tin là nhiều người trong câu lạc bộ thích bài nói của tôi. Muốn làm được điều này, không còn cách nào khác hơn là phải biết lắng nghe.
Câu hỏi mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn sởn tóc gáy và lạnh xương sống: Cũng từ đó tôi phát hiện ra nỗi đam mê được nói của mình và quyết định đi theo con đường này. Cũng từ đó tôi phát hiện ra nỗi đam mê được nói của mình và quyết định đi theo con đường này.
Thay vào đó hãy nói về việc khách hàng sẽ được dùng bữa sáng với một tách cà phê đang bốc khói và một chiếc bánh xốp nướng vàng. Tất cả những điều trên cho thấy rằng chúng ta đã đi qua một chặng đường dài đấu tranh tư tưởng. Bí quyết thành công của anh là gì? Điều quan trọng nhất là tôi đã không mặc cảm về dị tật của mình mà vẫn tự tin trong giao tiếp.
Vấn đề này nữ biên tập viên một tạp chí nhỏ đã đặt ra với một biên tập viên nam đồng nghiệp. Nhưng dù sao đi nữa thì tình huống này cũng thật buồn cười. Một con người nghiêm túc chưa từng say rượu trong suốt 25 năm qua.
Sau cùng, khi vấn đề đã được sáng tỏ thì nhiệm vụ của bạn là khẳng định lại với hai câu hỏi: - Cần tiến hành những việc gì? Ai sẽ thực hiện chúng? Nếu ngay cả chính bạn người điều khiển cuộc họp lại không thể chốt lại vấn đề thì cuộc họp không biết sẽ đi đến đâu. Sinatra nói, Không, dĩ nhiên là không rồi. Mục đích quan trọng nhất trong giao tiếp là người khác phải hiểu được bạn.
Giờ đây ta cũng phải biết rằng nó đã kết thúc. Hãy nhớ rằng bạn hoàn toàn có thể chuyển bại thành thắng nếu có tài đàm phán. Martin Luther King Jr.
Nhưng khổ thay, khi đối diện với người khách hàng đầu tiên trong đời mình, cậu bé 14 tuổi lại ngập ngừng, lắp bắp. Anh không giả tạo, không hài hước một cách khiên cưỡng. Chàng trai ở đầu dây bên kia mừng quýnh lên, cám ơn tôi rối rít.
Rất nhiều ông chủ sẽ đánh giá thấp nếu bạn làm như thế. Chẳng có gì ngạc nhiên khi điều ngược lại cũng nhiều phần đúng. Tôi đã nói những lời chân thật từ trái tim mình, không gò bó, không gượng gạo.