Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Trơ trọi giữa phố đông. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng.
Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát.
Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Tôi thấy thế là tốt. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau.
Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm.
Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Cái này họ cũng nhầm. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông.
Lại cái đồng hồ báo thức đây. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa. Màu xanh của bể bơi.
Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế. Bị điểm kém chẳng hạn. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ.
Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm. Giọng mẹ bắt đầu ướt.
Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về). Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.
Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè. Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa. Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn.