Nhà văn nhắm mắt lại. Chúng lã chã nhảy dù xuống sách. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc.
Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Cái đó, chúng đưa ra không khó.
Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi.
Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Chẳng có gì để thấy xót thương. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi.
Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn. Thôi, bác đừng xuống. Tôi không đuổi nó nữa.
Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy.
Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức.
Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Bác không thoát được ra đâu. Chúng tôi đã chết rồi.
Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được. Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa.
Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy. Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.