Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Cũng chẳng nhớ được nhiều. Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi.
Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Nhưng lí trí không cho phép. Bác không thoát được ra đâu.
Không, tôi không cần biết. Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được.
Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.
Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%. Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn.
Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không.
Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Còn lười và nhát, thì chịu.
Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được.
Để không khóc, phải cười thôi. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn. Chậc, kể ra dài phết.
Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Mất chứ không phải biến mất. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh.