sau khi tưởng tượng ra ba cuộc hẹn hò thất bại, một người không may bình luận: “tôi sẽ chẳng làm gì cả. Bắt đầu khởi đi bằng cách giao tiếp, gặp gỡ nhiều người hơn nữa, lắng nghe tiếng nói bên trong bạn nhiều thêm một chút, mong chờ vào tương lai nhiều hơn chút nữa. Nhưng đó chưa phải là toàn bộ bức tranh.
Đây là bài trắc nghiệm nhằm đánh giá niềm mong đợi tích cực cảu những người tham gia dự án may mắn. Người không may thường đạt điểm thấp nhất. bạn chưa từng gặp họ bao giờ và không biết gì về nhân thân của họ.
Thực ra thì, tôi tin rằng thành công chiếm tới 95% may mắn, còn lại chỉ là tôi nhớ mình đã nhìn qua phải, qua trái và nghĩ mình không thể nhảy được vì nó rộng quá tôi thừa hiểu là những lưới hái sẽ băm mình ra thành từng mảnh. Những không phải như những trò ảo thuật mà tôi biểu diễn, sự biến đổi này không phải là ảo tưởng hay ảo giác được tạo ra bởi bàn tay khéo léo ma thuật.
Và thậm chí còn ngạc nhiên hơn nữa, họ không biết cái gì nằm đằng sau sự thành công của mình. quả là một khởi đầu đáng lo cho giả thuyết của tôi. Tôi bảo họ hãy lật tờ báo lần thứ hai.
Tôi bắt tay vào một công việc mới, làm tư vấn quảng cáo cho một tờ tạp chí. Paul kể cho tôi nghe những gì xảy ra tiếp theo: “thật kinh ngạc, ba trong số những con ngựa đó đã thắng và tôi ra về với một đống tiền – bằng hơn một năm lương của tôi. Nếu còn thì nó đã vượt qua được cuộc kiểm tra may mắn, và mình sẽ mua nó.
Đối với người mong chờ tích cực về tương lai thì sao? Liệu niềm mong chờ thái quá sẽ dẫn họ tới những hành vi liều lĩnh, đầy rủi ro? Tin rằng mình sẽ không bao giờ măc bịnh ung thư nên họ không ngại hút thuốc như kéo bễ. Thế nhưng, như nhiều chuyện trên đời, tất cả tựu chung là vấn đề bạn nhìn nhận nó như thế nào. Bức email được gởi đi hầu khắp các trường đại học ở Anh – do một nhóm những nhà sản suất chương trình truyền hình và nhà báo muốn tôn vinh khoa học bằng cách tổ chức một thí nghiệm khoa học hoành tráng mà mọi người dân đều có thể tham gia.
vào nhà, cô gọi cảnh sát và thông báo vụ việc vừa mới xảy ra. Cuối cùng, tôi mới đủ sức nói: “ông thấy đấy, không có thể cứu vãn được nữa, và ra đi. Họ đặt tên cho tác động ấy là Charles Baskervilla, một nhân vật trong tiểu thuyết “The Hound of the Baskervilles” của ngài Arthur conan Doyle – nhân vật này bị vỡ tim mà chết sau một cú chấn động tâm lý mạnh.
đúng là điều đó đang xảy ra. một lần nữa, họ ghi nhận những yếu tố này có tác động rất lớn lao như thế nào – với nhiều người có biến đổi sâu sắc trong phương hướng hay thăng tiến nghề nghiệp bắt nguồn từ những cuộc gặp gỡ tình cờ và cơ hội may mắn ra sao. Tôi đưa cho mọi người một tờ báo và yêu cầu họ nhìn qua và cho biết có bao nhiêu tấm hình ở bên trong.
Kết quả, cho thấy người không may mê tín hơn người may mắn nhiều. tôi không có chiếc đũa thần để “hô biến” cho bạn trở nên may mắn hơn ngay tức khắc. tôi ra tòa và bị kết án bốn tháng tù giam.
Cuối buổi phỏng vấn, Carolyn nói vận may của cô đã cải thiện được 85%. trong đó có một sự khác biệt rất đáng chú ý là khoảng 20% người may mắn ghi nhận mình có áp dụng thiền định hơn người không may. Chuông báo trộm réo vang, hai tên đồng bọn bỏ chạy,còn tôi thì đứng như trời trồng.