Lương tâm Satan ấy đã gieo trong gia đình, quốc gia óc nghi kỵ, rình mò, hiềm thù, trả miếng, lạm dụng nhau, khiến con người xã hội hư đốn đi từ gốc rễ. Aùi tình vũ bảo, ít trung tín. Họ không như bạn gái cà rị cà mọ cótính mủ mít, bắt nhặt bắt thưa, bắt phải bắt quấy từng cử chỉ lời nói với kẻ khác.
Nhục tình vì đó là động lực cho đời sống uyên ương của vợ chồng. Trong lãnh vực tình yêu, bạn trai thiếu nhi cũng như thanh niên vận dụng trực giác nhiều nhất . Ơû thời nầy, sự tự do được quá đề cao.
Tính làm cho to đòi nhiều nghị lực thì không nên tính với họ đ ành rồi. Có khi không ngay mấy lúc ấy, mà lúc họ ở một mình. Tâm hồn tự trọng trào tràn nhựa xuân đó là miếng đất phong phú để nhà giáo dục khai thác những đức vị tha, hy sinh, phục vụ nhân quân xã hội.
Tôi nói không đáng trách vì họ không được ai giáo dục về lương tâm đã đ ành mà còn bị cám dỗ làm những điều quấy bởi hoàn cảnh đói rét, bởi các gương mù xung quanh của kẻ đồng số phận. Trong hai giới nam nữ, danh ngôn nầy của nhà nho tôi tưởng được thể hiện ở nam giới hơn. Có điều là họ nghi kỵ lòng tốt thế nhân.
Tiêu chuẩn bạn phải theo là cái gì không đưa đến toàn chân, toàn thiện, toàn mỹ, toàn phúc đều nhất định giả dối. Có nhiều bạn trai đi đến chỗ cẩu thả bên ngoài. Họ đón đường kiếm chuyện nói bá láp.
Họ chân thành, tích cực hy sinh vì công ích lắm, nhưng tại bản chất không tỏ ra vẻ lộn xộn, náo nức, tỉ mỉ là mình tận tụy. Con người có xác và hồn. Trong xã hội mà đời sống quá mắc mỏ hiện nay nhiều cuộc tình duyên dang dở vì những thực tế ấy.
Rồi ai mắng mình non kinh nghiệm thì oán kẻ ấy thiên thu. Họ nhận thấy mình là vật chi chi trong xã hội gia đình, trong xã hội học đường hay bất cứ ở một đám đông nào. Họ cũng trông thấy trong đó có sự vui vẻ, trẻ trung.
Về đường thiêng liêng, nhục lạc làm cho lý trí hết hướng thượng, đời sống nội tâm nghèo nàn, lương tâm chai lỳ, u tối. Có khi giả bộ khiêm tốn cho sự khen được gia trọng. Ta đừng tự dối và gạt người.
Hồi đó gặp đứa bé nào họ cũng xáp lại chơi giỡn. Nhưng vì khát vọng tận hiến, tham vọng ở tương lai bao la quá nên họ đâm ra sống hơi lạc lẽo với những người mà họ gặp hằng ngày trong cuộc sống. Trong trường, họ hồ nghi năng lực của thầy giáo.
Có không ít bạn trai học thi, vì muốn bắt chước cổ nhân tiếc từng phút đồng hồ, đã dùng những chất giết người như cà phê đậm pha rum, như các thuốc thức dai. Lên mười bảy nghe lòng rạo rực: bạn có ái tình qua hai mươi mấy tuổi bạn được cha mẹ hội ý lo cho bạn một người bạn trăm năm. Tôi ăn no, ăn no xong tôi treo cổ cha vì cha bắt tôi sống trưởng giả.