Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Mình rất sợ phí thơ. Ta cõng nàng đi trên sóng.
Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra.
Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không. Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra.
Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Bạn cứ ăn và thấy nuốt được. Tiếc là tôi không phải quí khách.
Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng. Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa.
Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm.
Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút. Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi.
Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ. Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ.
Lúc đó bạn đang gập bàn. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười.
Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện.