Vả lại cô còn nhiều cháu ruột, cô để cho các anh ấy, các anh ấy sẽ mừng lắm. Không, ông gợi tới một tình cao thượng và tế nhị: lòng muốn che chở trẻ em. Nhưng ông không tiến được một bước nào hết.
Tuổi anh gấp đôi tuổi nó. nếu không phải, như hồi còn hàn vi, để đi lang thang trong kinh đô, vơ vẩn dạo chơi trong những con đường mà các vị Hoàng đế chỉ được nghe tả trong sách. Đành hủy tờ giao kèo, chớ biết sao bây giờ! Em sẽ thiệt 2.
Ông ấy bảo xe hãng Mỗ cừ lắm. 8- Cho nên khi bạn gặp một người mệt nhọc, không còn sức tươi cười với bạn được, thì bạn hãy mỉm cười với người đó đi. Lần sau, nếu ta có ngứa miệng muốn đắc chí tuyên bố rằng người hàng xóm của ta lầm thì ta hãy nhớ tới lão sư Socrate và khiêm tốn tìm một câu vấn - một câu vấn nó kéo về cho ta một câu đáp "có".
Đời của ông là một bi kịch, mà như vậy chỉ do hôn nhân của ông. Lần này thì ''bị" rồi. Thành thử có lần luôn 27 giờ đồng hồ, ông không có dịp thay quần áo.
- Tôi để họ nói cho thỏa, và tỏ ra rất sẵn lòng, rất chăm chú nghe họ. Sau: khi tôi ngừng nói, hai người bán hàng kia bày lý lẽ của họ ra thì ông bênh tôi mà bẻ lý lẽ của họ. Cháu sành và có óc thẩm mỹ.
Và mong người khác biết đến những ý tưởng, nhu cầu, ước vọng của ta. Nhưng trong khi bạn đồng nghiệp của ông Lincoln cứ cuối tuần lại trở về gia đình thì ông Lincoln không muốn về, vì rất kinh tởm sự ở gần bà vợ. Nhưng bạn luống cuống vô ích vì không thể thay đổi ý kiến người khác.
Hai ngày sau, ông chủ nhiệm tờ Boston Herald viết thư trả lời ông B. Những người này bất bình, hỏi lại mụ có phải mụ điên không, thì mụ trả lời: "Làm sao ta biết được rằng các chú phân biệt được thức ăn với cỏ? Vì trong suốt 20 năm nay ta nấu ăn cho mấy chú, mấy chú có bao giờ cho ta hay rằng món các chú ăn đó không phải là cỏ khô đâu?". 000 đồng? Thì chịu liền chứ còn gì nữa! Chiếc xe bán được tức thì vì chính khách hàng đã tự tính giá lấy.
Ông thấy rằng họ có chỗ này đặc biệt nhất là lúc nào cũng cần được người khác khen, khuyến khích và chú trọng tới họ, cả trong những tật lố lăng nhất của họ. Vẻ tự đắc hiện trên mặt, người đó đọc cho ông Mc. Nhờ nhu cầu đó mà một thầy ký quèn, trong một tiệm tạp hóa, học lực dở dang, mua những sách luật rách nát, về mải miết học để rồi trở nên một vĩ nhân: Lincoln.
Rồi Hoàng đế siết chặt tay Von Bulow, không phải một mà nhiều lần, Guillaume II đã xúc động tới nỗi, trong ngày đó, có lần giơ hai quả đấm lên nói: Tôi thích dắt con chó nhỏ của tôi lại nơi đó dạo chơi. Bản tính loài người như vậy.
Cha đã hỏi nghiêm khắc với con hôm nay. Một tờ báo ở Boston chép lại mộ chí ngộ nghĩnh sau này: "Đây là nơi nghỉ ngàn thu của William Joy Y suốt đời hăng hái bênh vực ý kiến của y Y có lý trong suốt đời y Nhưng có lý hay vô ý Y cũng vẫn chết, không hơn, chẳng kém". Không có chi làm đẹp lòng họ bằng.