Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên.
Mới dám nửa đùa nửa thật như thế. Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.
Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày. Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Bạn sẽ không trình bày nhiều.
Suy ra bạn sai và bảo thủ. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi.
Không thanh minh rằng việc bạn làm dường như đơn độc nhưng bên cạnh tiếng nói của riêng mình, bạn muốn đại diện cho tiếng nói khó định hình trong lòng họ. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng. Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ.
Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng.
Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế.
Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết. Tóm lại là không được bi quan. Chưa nổi, đồng chí ạ.
Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.
Bạn ghét sự đợi chờ. Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn.