Don về chỗ hí hửng chờ đợi, thản nhiên như không có chuyện gì. Hãy chia sẻ nỗi buồn, niềm cảm thông sâu sắc với tang gia. Tôi đã nói mặt trái của vấn đề, những điều ngoài dự đoán.
Mà từ nào cũng chỉ có một âm tiết: Có. Đây chính là sự khôn khéo và nhạy bén của bạn. Thỉnh thoảng trong cuộc trò chuyện có những từ ngữ nào đó chẳng nằm trong mục đích phát ngôn của chúng ta nhưng lại gây tác hại không nhỏ là làm lộn xộn những gì chúng ta muốn đề cập, khiến người khác phải nghe những cái không đáng nghe.
Nếu đã từng tham dự nhiều cuộc hội họp, có thể thỉnh thoảng bạn lại nghe những lời phát biểu linh tinh, không cần thiết và không có ý nghĩa gì cả. Tôi kéo cái micro sát vào miệng và nói những tiếng đầu tiên trong nghề phát thanh của mình: Quả thật ngồi tham dự mà cứ như đang bị tra tấn vậy.
Nhưng cậu con trai ấy là một tay ăn chơi lêu lổng và chẳng có ý muốn học hành gì cả. Họ không hiểu sao chàng phát thanh viên mới này lại quá ngây ngô đến thế. Luyện tập nhiều lần để trình bày sao cho ấn tượng và lưu loát.
Nhưng có thể một lúc nào đó, ta lại rơi vào một tình huống mà tốt nhất nên… nói một cách mơ hồ. Có thể ông là vị khách tuyệt nhất tôi từng tiếp xúc nếu xét về khả năng phân tích. Chỉ cần cho tôi biết ở đâu và khi nào.
Và tận sâu trong tâm khảm, tôi luôn tự hào về xuất xứ ấy. Thay vì nói bằng những từ ngữ hoa mỹ bay bổng, ông thích diễn đạt bằng ngôn ngữ rõ ràng và dễ hiểu. Ở công việc nào cũng vậy, nói chuyện với ông chủ rất có ích.
Các nhà chính trị thường có thói quen này, nhất là những lúc bắt đầu. Vấn đề này không đơn giản bởi cách dùng từ ngày nay quả thật là muôn hình muôn vẻ. Không phải để Tan sở làm một chầu nhé! như thường nói với anh bạn đồng nghiệp, mà để bạn tự đánh giá chính bản thân mình.
Trước hết là ba điều cơ bản sau: Một người hỏi George: Ông nghĩ gì về những bác sĩ ngày nay?. Ngoài ra, ông đang chỉ đạo những phiên tòa về một dự luật chống độc quyền, đã được tòa án tối cao thừa nhận vào thập niên 1920.
Đôi khi có những việc ngoài ý muốn, chẳng hạn một người nào đó vừa trải qua một ngày làm việc thất bại, hay có chuyện riêng tư chán nản…Lúc ấy nên tế nhị và đừng đề cập đến chuyện không vui của cá nhân họ, hãy nói về những đề tài thoải mái và hào hứng hơn. Năm kế nữa cũng không nốt… Rõ chưa? Các cậu đã làm một chuyện tồi tệ nhất mà tôi từng thấy ở cái trường này. Người ta không thể đánh vần và nhớ nó một cách dễ dàng được.
Còn nếu có giọng nói không hay thì sao? Bạn sẽ không bao giờ tạo được một ấn tượng tốt ư? Không đúng! Edwin Newman và Red Barber đều là những phát thanh viên sáng chói dù họ không có chất giọng tốt. Nhưng nếu làm hỏng việc gì thì khó khăn đây. Nói chuyện với cấp dưới thì giữ thái độ như thế nào? Có nhất thiết là lúc nào cũng phải nói như quát thì mới thể hiện được cái uy của người lãnh đạo? Chắc chắn là không.