Và ông bước xuống đến bên anh. Anh đã luôn nghĩ rằng mình đáng được may mắn. - Gia đình cậy đã may mắn khi bất ngờ được thừa hưởng một gia tài lớn.
Sao Nott lại có thể tin lời mụ ta nhỉ? Anh ấy không biết rằng là một hiệp sĩ thì điều quan trọng nhất là không được đánh mất niềm tin, không nên bận tâm và bị ảnh hưởng bởi lời lẽ của những kẻ không chắc là có thiện ý tốt, ngay cả khi họ giả bộ tốt với mình vì một động cơ nào đó. Max suy nghĩ về những gì Jim vừa nói. Nếu ngươi đánh thức chúng dậy thì đêm nay chúng sẽ không ca hát nữa.
Hễ có dịp là tôi lại hỏi bất cứ người nào đang dùng giỏ xách da về những điểm mà họ thích cũng như không thích khi dùng nó. Phải biết tin vào chính mình. Sao nó vẫn không đến với ta?"
Sid xuống ngựa chậm rãi tiến lại gần hồ. Chưa bao giờ có ai thay đổi đất trong khu rừng này cả. - Không thể nào như thế được! Thật không thể tin nổi! - Max nghẹn lời.
Tôi đã có được cửa hàng thứ hai, thứ ba, rối thứ tư, và cứ thế. Tôi làm hết việc này đến việc khác nhưng chẳng việc nào làm được lâu cả. - Còn anh có phải là Jim không? - Max nhìn thật lâu và hỏi với giọng ngạc nhiên không xiết.
Morgana đã rất hiểm độc. Màn đêm chầm chậm buông xuống dày đặc. Tôi cũng đã xem xét đến việc tạo ra một sản phẩm mới nhưng chẳng có nhà đầu tư nào chịu bỏ tiền vốn ra cả.
Biết đâu từ đỉnh cao chót vót ấy chàng có thể tìm thấy những việc cần làm thì sao? Lời nguyền của ngươi nói rằng bất cứ ai nhổ nó lên sẽ phải chết trong vòng ba ngày, nhưng nếu Merlin nhổ nó thì ông ta sẽ không chết. Tuy nhiên Sid vẫn quyết định leo lên núi.
Chàng vui mừng nhảy lên chú ngựa trắng nhanh chóng hướng về vùng đất của những chú bò lùn mười hai chân. Ngước lên nhìn trời, bỗng tầm mắt chàng thấy thấp thoáng một đỉnh núi rất cao từ phía xa. - Bởi vì hắn đã lừa mi.
Sid đứng bất động chứng kiến cảnh tượng vô thường, ngắm nhìn sự may mắn cho chính chàng tạo ra. Anh ta sống chán nản, cô đơn, dằn vặt trong lâu đài của mình từ đây đến cuối đời. Khi hai mươi hai tuổi, một cơ hội lớn đã đến với tôi.
sự bất hạnh triền miên. Khi đưa ánh mắt nhìn sang người đối diện, cả hai chợt thấy có điều gì dường như quen lắm, gợi lên từ rất xa xăm nhưng cũng thật gần gũi. Dù rằng điều đó chẳng dẫn anh tới đâu nhưng ít nhất nó cũng làm anh bình tĩnh trở lại.