Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn.
Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại.
Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả. Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể. Họ kinh doanh khách sạn.
Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc. Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm.
Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ. Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần. Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho.
Nhưng như thế là em còn muốn. Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.
Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt. Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi:
Tối, bạn đèo bác vào viện. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve.
Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích. Thằng em ngồi bên phải tôi. Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.
Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn. Không phải học con phải về đây ngay chứ.