- Tôi là một người thích tự do. - Nếu dành chín phần mười số tiền kiếm được cho những nhu cầu trong cuộc sống và dành một phần còn lại để tiết kiệm thì đó là cách đầu tư khôn ngoan nhất nhằm đảm bảo một nguồn thu nhập ổn định trong tương lai. - Ông bảo lúc đó ông đang bị xích à? – Hadan Gula ngạc nhiên hỏi.
Tôi là người sở hữu rất nhiều vàng. Vào một ngày kia, người chủ nô lệ, vốn từ lâu đã trở thành người bạn thân thiết của con, đến gặp con và nói rằng: Người đàn ông vừa nói xong liền ngồi xuống, bỗng có một người khác lên tiếng:
Câu chuyện tôi sắp kể ra đây sẽ minh chứng một sự thật là dịp may hiếm có thường vụt qua rất nhanh – như trường hợp của tôi, nó chỉ đến trong một đêm, mặc dù tôi mong mỏi chờ đợi nó từ rất lâu. Đối với những vụ đầu tư kinh doanh mà bản thân mình chưa nắm rõ hoặc không được người giàu kinh nghiệm chỉ bảo thì rất dễ bị mất vàng. Nhưng có lẽ, công việc mà ông dự định thực hiện sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Xa xa ngoài kia là bức tường cao chót vót bao quanh lâu đài của nhà vua. Nếu hiểu như vậy thì quả thật tính khí của chúng ta đã trở thành kẻ thù tệ hại nhất của chính chúng ta. - Trước kia chúng ta hoàn toàn giống nhau.
Những hiểu biết nào mà thần có được, thần sẽ rất hoan hỉ truyền dạy cho các thần dân của Người để họ có thể giỏi hơn và góp phần đem lại sự phồn vinh cho vương quốc. - Quả là một giấc mộng tuyệt vời. - Mày nói vậy là được rồi.
Con người cũng giống như vậy. Do vậy, ông bắt đầu đi ra phía ngoài thành để mời những tên cai quản nô lệ mua bánh. Mathon chỉ vào một chiếc nhẫn bằng xương bò được chạm khắc rất đẹp và nói tiếp:
Tôi chỉ biết hướng đến bà để tìm một chút cảm thông giữa những con người với nhau. Nhưng cái xác không hồn của anh ta nhắc ông nhớ đến một kết quả thảm hại. Ngoài việc xây dựng công trình thủy lợi nhằm dẫn nước vào những vùng đất nằm bên trong thung lũng, những kỹ sư của Babylon cũng hoàn thành một công trình khác có quy mô lớn không kém.
Sau vài giây do dự, một người dệt vải thân hình khá vạm vỡ khiêm tốn đứng dậy và đáp: - Sao cậu lại nói như vậy, Tarkad! – Dabasir cao giọng. Về sau tôi lại tin rằng, đó là do trí não đần độn của mình.
Ông ấy đã có đủ tiền để chuộc lại sự tự do, nhưng ông đang bối rối. Đôi mắt của Tarkad bỗng nhiên đỏ hoe. Hôm ấy, đích thân ông Nomasir đã chọn mua những tấm thảm tốt nhất và có màu sắc vừa ý với ông ta.
Các anh nên học thuộc lòng ngay từ bây giờ và không ngừng tìm hiểu, khám phá để nắm được ý nghĩ của nó một cách thấu đáo. Thật ra, bản thân các bạn và các thành viên khác trong gia đình các bạn vẫn thường muốn mua những thứ mình thích, chứ không phải là những thứ cần thiết trong cuộc sống. Người đàn ông vừa nói xong liền ngồi xuống, bỗng có một người khác lên tiếng: