Hóa giải yêu cầu phải có tâm, xử lý thích hợp thỏa đáng. Nhưng vỏ quít dày có móng tay nhọn, dù cho giảo quyệt như hồ ly tinh cũng có khi phải ló đuôi. Khi từ chối thì phải có cơ sở.
Lý Lâm Phủ thấy thời cơ đã đến bèn tâu tiếp: "Nghe nói Lý Quát thường nói sau lưng hoàng thượng là hoàng thượng phung phí, không biết chừng việc khai mỏ phá long mạch này có ý gì đó. Đợi khi mọi ngươi đều đã ngồi vào bàn ăn, cô bèn nói: "Mấy ngày nay trời nóng, mọi người ăn cơm chắc không Ông phối hợp đậu với các loại rau khác làm thành một món thức ăn mà người Mỹ ưa thích gọi là rau Trung Quốc.
Người không nghĩ xa tất có họa gần. Một hôm hai ông gặp nhau trong hẻm nhỏ. Mọi người bèn an tâm.
cho nên xem thường người khác, tỏ ra cao ngạo nhất trần ai. Một số chàng trai quá chải chuốt là một loại tự yêu mình bởi vì họ quá yêu bản thân họ, cho nên không còn thì giờ và tâm hồn yêu người khác, thậm chí cả với vợ. Cho nên tự mình cù nách mình, tự mình cười, tự mình cười trước là một thủ đoạn thoát thân rất cao minh.
Nhưng Vương Gia Kiệt không phải kẻ bất tài tầm thường, bất cứ thế nào cũng không chịu rời hang ổ Quý Châu. Hôm sau, ông cũng thản nhiên tham gia lễ nhận chức của tân tổng thống. gặp điều phiền toái chỉ có tin lời anh thì mới có lợi ích cho họ.
Đại ý hai chữ rất sâu xa tinh vi, tôi xin trình bày đôi điều. Trong Tam Quốc diễn nghĩa, nhằm vào tính nóng nảy của Trương Phi, Gia Cát Lượng nhiều lần dừng kế kích tướng để thuyết phục Trương Phi. Bởi vậy, nếu anh có thể đứng ra giải vây thì trong lòng họ tất cảm kích, cho anh là người "am hiểu nhân tình thế thái”.
Sách hoạch sẵn một sự kiện nhỏ như là trùng hợp ngẫu nhiên. Khi ngôn từ chính diện không thể diễn đạt được tình cảm mãnh hệt thì dùng nói ngược. Hành vi của Sĩ Quang thể hiện đầy đủ phương pháp ngâm mộc nhĩ:
Anh ta vẫn cứ lải nhải "600 pê xô! 600 pêxô" rồi '500 pêxô! 500 pê xô!. Ông chủ thấy thế, do dự một lúc rồi dịu giọng: “ Trả phòng cũng được, nhưng phải trả 10 nhân dân tệ thủ tục phí”. Ông không đau buồn hối hận lâu dài, mà thầm lặng tham gia cái chiến dịch phục hưng quốc gia.
Tuy ở thị trấn quê hương có tình yêu gia đình và sự quan tâm của bạn bè nhưng tôi cảm thấy không hạnh phúc, bởi vì tình yêu và sự quan tâm của họ tựa hồ nhắc nhở tôi là người con gái không hoàn thiện. Bấy giờ tôi chỉ gặp ông ta ở phòng làm việc một lần mà ông ta không thèm nhìn tôi. Loại ví dụ như thế nhiều không kể xiết.
Có nhà văn gọi đó là "ngôn ngữ luyến ái đụng xe". Người thiếu tự tin hay rơi vào cảnh khó chịu, khó giữ được thể diện. Xã hội rất phức tạp, chúng ta thường gặp nhiều điều bất bình, nhiều điều bất công nhưng lại không thể tỏ ra bất mãn.