Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút. Hắn cũng đang không cảm nhận được. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh.
Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Hôm đó trời mưa to vừa tạnh.
Chả nghĩ nhiều cho ai được. Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Hiếm người thấy đỏ mặt.
Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết.
Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Để khám phá đến tận cùng.
(Còn với đàn ông thì không thích rồi). Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.
Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi. Cũng chẳng nhớ được nhiều.
Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Nếu nó là cái xe đi mượn thì lại là một nhẽ.
Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa. Mọi người ai cũng lo cho tôi. , bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra.
Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng.