Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ. Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết).
Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Vậy thì nó là một giấc mơ.
Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.
Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Cuốn sách thì vớ vẩn. Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không.
Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác.
Bác cũng bị đau chân. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác.
Tôi kém nhất khoản này. Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng. Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít.
Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Còn anh thì vẫn phải sống.
Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy. Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều. Và còn nhiều lí do khác.
Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm.